CHÚ VỊT ERIC KHÔNG THÍCH TRỜI MƯA

Eric là chú vịt con mới nở, nó sống cùng gia đình bên một bờ ao. Bố mẹ vịt rất tự hào về các con của mình, mỗi ngày vào buổi sáng sớm, bố mẹ đều đưa con của mình đi dạo. Mùa xuân năm đó bị hạn hán dài ngày, được một trận mưa mong đợi đã lâu, nhưng sự việc phức tạp khác cũng vì thế mà kéo đến. Mẹ vịt vui mừng vì trận mưa này, mẹ vịt cẩn thận vẫy vẫy cánh gọi đàn vịt con đang ngủ dậy.
“Các con ơi, nhìn này”. Vịt mẹ nói: “Đúng là một ngày trời mưa thật đẹp”.
Đàn vịt con dụi dụi mắt còn đang ngủ, vô cùng ngạc nhiên và vui mừng cất tiếng “Cạc cạc cạc, mẹ ơi, đây chính là trời mưa mẹ nói sao?”
Vịt mẹ nói to: “Nào chúng ta cùng xuất phát nào!”
Cả nhà vịt xếp thành hàng dài xuất phát, Eric là người đi cuối cùng trong hàng.
“Sao thế con yêu?” mẹ vịt dịu dàng hỏi con.
“Con không thích!” Eric trả lời. “Con không thích trời mưa, mưa làm cho các ngón chân con bị ngứa.”
Mẹ vịt không vội vàng, chiều hôm đó mẹ liền đến thăm mẹ dê, bà có một cửa hàng, cái gì cũng có bán. Mẹ vịt rất may mắn tìm được ở đó một đôi ủng phù hợp cho Eric. Mưa lại rơi xuống, mẹ vịt đi ủng cho vịt con Eric.
“Chúng ta xuất phát thôi.” Bố vịt nói.
“Con cảm thấy thế nào Eric?” Mẹ vịt dịu dàng hỏi con.
“Con vẫn không thích”. Eric nhẹ nhàng trả lời, “nó sẽ làm rối tung bộ lông của con, làm hỏng tóc của con.”
Bố vịt con rất đau buồn, bỗng dưng có một chú vịt con sợ làm hỏng tóc của mình. Mẹ vịt vẫn không vội vàng. Chiều hôm đó, mẹ vịt đến thăm cửa hàng của dê mẹ, bà rất hạnh phúc vì tìm thấy ở đó một chiếc áo mưa vừa vặn với Eric.
Một ngày trời lại mưa, cả gia đình vịt vui mừng nói: “Eric, mau mặc áo mưa và ủng của con vào đi”.
“Con thấy thế nào con yêu?” Vịt mẹ hỏi.
“Thật tuyệt vời mẹ ơi.” Eric đáp.
Bỗng nhiên, Eric nhìn thấy một cầu vồng thật là to. “Bố ơi, kia là gì thế ạ?”
Bố vịt trả lời: “Con của ta, đó là cầu vồng, ánh nắng chiếu xuyên qua những giọt mưa sẽ xuất hiện cầu vồng”.
“Thật tuyệt quá bố ơi.” Eric nói.
Eric tập trung nhìn vào dám màu sắc, rồi nhìn với ánh nhìn tò mò và muốn khám phá xung quanh, dường như mọi thứ đều ánh lên vầng ánh sáng trong cơn mưa. Từ dó trở đi, mỗi ngày Eric đều mong đợi trời mưa, mặc dù không phải mỗi lần đều nhìn thấy cầu vồng, nhưng Eric bắt đầu thích khám phá những sự vật mới lúc trời mưa, có khi thậm chí còn vội vàng mà quên mặc áo mưa và đi ủng.
Câu chyện này được chuyển thể thành vở kịch trong chương trình Eurythmy – Chuyển động tâm hồn
